Chào mừng các bạn đến với Mây Hồng. Các bạn ơi, thiên nhiên Việt Nam đã ưu ái cho chúng ta biết bao nhiêu hoa trái cảnh quan xinh đẹp…những vẻ đẹp đó mang đến ngôn ngữ không lời cho chúng ta được chiêm ngưỡng để cảm nhận, rung động và thấy thêm yêu đời, yêu cuộc sống…..Như một vườn hoa trái xum xuê Mây Hồng muốn mang đến cho các bạn những giây phút thư giãn, thảnh thơi và ngập tràn hạnh phúc….Cảm ơn các Bạn đã ghé thăm….

19 tháng 9, 2013

Trung Thu không chỉ dành cho bé con


Chẳng biết Tết Trung thu có từ bao giờ, nhưng với tuổi thơ tôi thì chắc là đã có từ ngày hiện hữu của mặt  trời, mặt đất và trăng sao. Còn những đứa trẻ như tôi thì chỉ biết rằng Trung thu là giấc mơ trong hiện thực mỗi năm chỉ có một lần.



Đêm Trung thu diễn ra vào ngày rằm tháng 8 âm lịch. Trước đó hàng chục ngày,  thì đã  phải chuẩn bị sắm sanh  cho Tết đặc bịt này. Ở Hà Nội thì phố  Hàng Mã  là địa điểm bán các đồ chơi dành cho các bé đón Trung thu  đông nghìn nghịt cả tháng trước đó. 








Với các bé, các bạn trẻ thì đi mua sắm đồ chơi Trung thu cũng là một cách chơi Trung thu rồi.







Vũ Phong

Phút ngẫu hứng tự sướng


Nói đến Tết Trung thu thì phải nhắc đến đầu tiên là bánh nướng và bánh dẻo.


 




Rồi tiếp đến phải là có một mâm cỗ bày toàn  hoa quả được trưng bày và trang trí đẹp đẽ để  đón trăng.




Bọn trẻ thì nhất thiết phải có đèn lồng, đèn ông sao,  các loại đồ chơi mà có đèn phát sáng hoặc  nến ở bên trong.








Các cậu bé thì không thể thiếu những chiếc mặt  nạ đủ kiểu, hình dáng kỳ lạ.

 




Các cô bé thì đội trên đầu nhưng chiếc vương miện dễ thương để biến thành  các Nàng tiên, công chúa huyền thoại.







Có múa sư tử thì thích thú lắm!




Khi tất cả đã ngồi quây quần xung quanh háo hức chờ đợi ….

Thì chủ nhân của bữa tiệc Tết Trung thu chính là vầng trăng trong vành vạnh  ló rạng giữa màn trời đêm đầy sao sáng.




 

Từ giữa  vầng trăng,  mường tượng hình ảnh chị Hằng Nga xinh đẹp tuyệt  trần, lộng lẫy xiêm y bước ra.


Chị Hằng Nga chính là niềm mơ ước của người trần gian, trong một năm với bao bộn bề vất vả sẽ được chiêm ngưỡng nhan sắc thần tiên, sẽ được mang đến những món quà hạnh phúc và may mắn.

 

Vì vậy mà trong con mắt  của mỗi người, chị Hằng Nga sẽ có dáng vẻ  khác nhau, nhưng tất cả đều tựu trưng  là một vẻ đẹp lộng lẫy thiên  thần.


Nguyễn Thị Huyền làm Hằng Nga


Và đêm Trung thu trong ký ức tôi bây giờ, vẫn là đêm chơi trăng dành cho cả người lớn. Thậm chí  người lớn lại còn chiếm số  đông hơn và cũng háo hức không kém các bé con.

Đó là thời khắc vô cùng quý giá trong năm, khi mà chúng ta cứ ngỡ như con người và thần tiên xuống quây quần,  vui vẻ bên nhau.
  
Trung thu đó là  lúc mà con người có thể bay bổng với mọi ước mơ, khao khát....




Trung thu bây giờ không chỉ  dành cho các bé con, mà người lớn  cũng cần được chơi Trung thu lắm chứ! Bởi lẽ, người lớn mới thực sự cần được sống với ước mơ để  thấy mình không bị giới hạn bởi khả năng có  thể vươn tới những vì sao và bay lên cùng với chị Hằng………

Tú Anh xinh đẹp hóa thân nàng Hằng Nga trên sân khấu

Chỉ có người lớn mới cảm nhận  được hình như bàn tay của chị Hằng xinh đẹp đã đặt  lên mái tóc một cách trìu mến.

Chỉ có người lớn mới cảm nhận được mình đã chạm được vào những ước mơ đúng vào thời khắc của ĐÊM RẰM TRUNG THU……….

Trước chương trình, rất nhiều em nhỏ chụp hình kỷ niệm với chị Hằng Nga Tú Anh


10 tháng 8, 2013

CẢM XÚC MÙA THU



Em không nghe rừng thu 
Là thu kêu xào xac
Con Nai vàng ngơ ngác
Đạp lên lá vàng khô.

Chẳng phải vì Mùa thu đẹp đến nôn nao, mà nhà thơ Lưu Trọng Lư đã có những vẫn thơ để đời về Mùa thu như thế hay sao?

Sao cái gì man mát cũng đợi đến Mùa Thu mà tràn về nhỉ? Mùa Thu để lá vàng rơi, Mùa Thu để gió se lanh, Mùa Thu để Mưa ngâu ngập lối..... 

Mới đây thôi vẫn còn đang nắng gắt, cái nắng của Mùa Hè thiêu đốt chói chang, còn đang bừng bừng bỏng rẩy của ngày hôm trước, thế mà hôm sau Thu đã về. Thu về nhanh và vội vã đến ngỡ ngàng..... 

Chỉ cách một ngày thôi, mà Thu đã về với đầy đủ những nét riêng đặc trưng của mình. Đầy đủ với cái nắng hoe vàng, nhẹ bẫng, đầy đủ với cái gió se lùa vào mang tai, đầy đủ cả những chiếc lá vàng rơi đầu mùa vẫn còn lác đác, để rồi sẽ ào ào trút khi vàng giữa Mùa Thu.... và đầy đủ cả cảm xúc xao xuyến Mùa Thu... như mọi lần Thu đến và Thu qua...... 




Chẳng có một Mùa nào trong bốn Mùa của năm lấy trọn được cảm xúc lòng người như thế. 

Ngay cả đến Mùa Xuân muôn hoa tươi thắm, rực rỡ háo hức được mọi người chào đón, cũng chỉ đủ làm cho mọi người vui tươi, và mang cho cả những cảm giác nhiều hy vọng ở một tương lai, một năm mới khép lại nhiều điều chưa như ước nguyện 

Vui như thế đấy, nhưng vui là vui thôi. Xuân dù kiêu hãnh với bao sắc mằu của hoa lá, lộc non, của những hiếm hoi cho Hoa Đào, Hoa Mai đặc biệt chỉ nở duy nhấtvào mỗi độ Xuân về, nhưng Xuân vẫn không đủ để níu lòng ai, lâng lâng trào dâng cảm xúc......

Diễn tả về Mùa Thu thì diễn tả làm sao cho hết. Bởi lòng người còn chẳng biết vì sao?  
Lại nhớ lời ca của nhạc sỹ Phú Quang trong ca khúc Đâu phải bởi Mùa Thu



Em ru gì, lời ru bao tiếc nuối tiếc, nuối tiếc một đời ước vọng tàn phai,
Em ru gì, lời ru cho ngày mai, thời gian có bao giờ trở lại,
Em ru gì, lời ru cho anh, một đời đam mê, một đời giông tố,
Em ru gì cho ta, khi bao ngày phôi pha,
Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng,
Thôi đừng hát ru, thôi đừng day dứt,
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu....

À, có lẽ cái cảm giác khó lột tả của Mùa Thu quyện lấy lòng người, đó là làm cho người ta tiếc nuối. Tiếc nuối vì sao những chiếc lá xanh rồi một ngày bỗng vàng úa đi, đơi khi một thoáng rùng mình trước cơn gió heo may, thì theo nhau trút xuống..... 

Đúng rồi rõ ràng nhất đó là cảm giác tiếc nuối dù vẫn biết....



Vẫn biết lá vàng có rụng xuống thì lá xanh mới được dồn nhựa sống, được chăm chút để bứt phá lên. Để chẳng bao lâu sau, khi chớm Mùa Xuân tràn về, cây cối xanh tươi và lộc non đã vẫy chào thắm thiết với sức trẻ hồi sinh...

Vẫn biết đặt chân lên những thảm lá vàng là các giác lao xao, rạo rực ở dưới chân, như đang vỗ về những đôi chân mệt mỏi... là những ưu ái của Mùa Thu mang đến cho con người được thưởng thức. 




Khó nói lên lời vì cái cảm giác đó, chỉ biết rằng thật quý giá khi thu đã chạm vào ta, cho dù cố tình lẩn tránh cũng không thể bước qua.

Điều kỳ diệu của Mùa Thu là níu lòng người sống chậm lại, cho cảm giác được lắng xuống, được hòa mình với xao xuyến, với lâng lâng, cho con người lại biết nhạy cảm, cái mà cả thời gian đã cuốn dòng người như một cỗ máy, đều đặn quay những vòng quay uể oải,...bao tất bật bon chen, lo toan suy nghĩ,...



Khi tất cả lắng đọng xuống rồi, thì nhất định sẽ có cái gì đó phải dâng trào lên.... 
À, ra thế Mùa Thu, mùa mang cho ta  sự chuẩn bị để mà thay đổi, để mà bứt phá. 
À, ra thế Mùa Thu, cây đua nhau trút lá để nhắc nhở ta đừng quên vứt bỏ đi những gì cũ kỹ, để cái mới có cơ hội này sinh....

Không biết nhạc sỹ Phú Quang có tâm trạng như thế nào khi viết về Mùa Thu đúng lúc mà: 



Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng,
 Thôi đừng hát ru, thôi đừng day dứt,
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu....

Phải chăng đó là sự nghẹn ngào khi mà người nhạc sỹ đươc trải lòng mình chìm đắm với Mùa Thu? Vì cảm giác đó, giống hệt như những ai đó bây giờ, đang thấy lòng mình khao khát những yêu thương và nỗi nhớ từ đâu đã dâng ngập kín trong lòng..........

Nỗi nhớ...........  còn có cả Mùa Thu nữa đấy! 

Vừa mới bước vào những ngày đầu Thu, vậy mà đã kịp tiếc nuối sợ Mùa Thu đi qua..............


Mây Hồng 10/8/2013