Chào mừng các bạn đến với Mây Hồng. Các bạn ơi, thiên nhiên Việt Nam đã ưu ái cho chúng ta biết bao nhiêu hoa trái cảnh quan xinh đẹp…những vẻ đẹp đó mang đến ngôn ngữ không lời cho chúng ta được chiêm ngưỡng để cảm nhận, rung động và thấy thêm yêu đời, yêu cuộc sống…..Như một vườn hoa trái xum xuê Mây Hồng muốn mang đến cho các bạn những giây phút thư giãn, thảnh thơi và ngập tràn hạnh phúc….Cảm ơn các Bạn đã ghé thăm….

10 tháng 8, 2013

CẢM XÚC MÙA THU



Em không nghe rừng thu 
Là thu kêu xào xac
Con Nai vàng ngơ ngác
Đạp lên lá vàng khô.

Chẳng phải vì Mùa thu đẹp đến nôn nao, mà nhà thơ Lưu Trọng Lư đã có những vẫn thơ để đời về Mùa thu như thế hay sao?

Sao cái gì man mát cũng đợi đến Mùa Thu mà tràn về nhỉ? Mùa Thu để lá vàng rơi, Mùa Thu để gió se lanh, Mùa Thu để Mưa ngâu ngập lối..... 

Mới đây thôi vẫn còn đang nắng gắt, cái nắng của Mùa Hè thiêu đốt chói chang, còn đang bừng bừng bỏng rẩy của ngày hôm trước, thế mà hôm sau Thu đã về. Thu về nhanh và vội vã đến ngỡ ngàng..... 

Chỉ cách một ngày thôi, mà Thu đã về với đầy đủ những nét riêng đặc trưng của mình. Đầy đủ với cái nắng hoe vàng, nhẹ bẫng, đầy đủ với cái gió se lùa vào mang tai, đầy đủ cả những chiếc lá vàng rơi đầu mùa vẫn còn lác đác, để rồi sẽ ào ào trút khi vàng giữa Mùa Thu.... và đầy đủ cả cảm xúc xao xuyến Mùa Thu... như mọi lần Thu đến và Thu qua...... 




Chẳng có một Mùa nào trong bốn Mùa của năm lấy trọn được cảm xúc lòng người như thế. 

Ngay cả đến Mùa Xuân muôn hoa tươi thắm, rực rỡ háo hức được mọi người chào đón, cũng chỉ đủ làm cho mọi người vui tươi, và mang cho cả những cảm giác nhiều hy vọng ở một tương lai, một năm mới khép lại nhiều điều chưa như ước nguyện 

Vui như thế đấy, nhưng vui là vui thôi. Xuân dù kiêu hãnh với bao sắc mằu của hoa lá, lộc non, của những hiếm hoi cho Hoa Đào, Hoa Mai đặc biệt chỉ nở duy nhấtvào mỗi độ Xuân về, nhưng Xuân vẫn không đủ để níu lòng ai, lâng lâng trào dâng cảm xúc......

Diễn tả về Mùa Thu thì diễn tả làm sao cho hết. Bởi lòng người còn chẳng biết vì sao?  
Lại nhớ lời ca của nhạc sỹ Phú Quang trong ca khúc Đâu phải bởi Mùa Thu



Em ru gì, lời ru bao tiếc nuối tiếc, nuối tiếc một đời ước vọng tàn phai,
Em ru gì, lời ru cho ngày mai, thời gian có bao giờ trở lại,
Em ru gì, lời ru cho anh, một đời đam mê, một đời giông tố,
Em ru gì cho ta, khi bao ngày phôi pha,
Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng,
Thôi đừng hát ru, thôi đừng day dứt,
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu....

À, có lẽ cái cảm giác khó lột tả của Mùa Thu quyện lấy lòng người, đó là làm cho người ta tiếc nuối. Tiếc nuối vì sao những chiếc lá xanh rồi một ngày bỗng vàng úa đi, đơi khi một thoáng rùng mình trước cơn gió heo may, thì theo nhau trút xuống..... 

Đúng rồi rõ ràng nhất đó là cảm giác tiếc nuối dù vẫn biết....



Vẫn biết lá vàng có rụng xuống thì lá xanh mới được dồn nhựa sống, được chăm chút để bứt phá lên. Để chẳng bao lâu sau, khi chớm Mùa Xuân tràn về, cây cối xanh tươi và lộc non đã vẫy chào thắm thiết với sức trẻ hồi sinh...

Vẫn biết đặt chân lên những thảm lá vàng là các giác lao xao, rạo rực ở dưới chân, như đang vỗ về những đôi chân mệt mỏi... là những ưu ái của Mùa Thu mang đến cho con người được thưởng thức. 




Khó nói lên lời vì cái cảm giác đó, chỉ biết rằng thật quý giá khi thu đã chạm vào ta, cho dù cố tình lẩn tránh cũng không thể bước qua.

Điều kỳ diệu của Mùa Thu là níu lòng người sống chậm lại, cho cảm giác được lắng xuống, được hòa mình với xao xuyến, với lâng lâng, cho con người lại biết nhạy cảm, cái mà cả thời gian đã cuốn dòng người như một cỗ máy, đều đặn quay những vòng quay uể oải,...bao tất bật bon chen, lo toan suy nghĩ,...



Khi tất cả lắng đọng xuống rồi, thì nhất định sẽ có cái gì đó phải dâng trào lên.... 
À, ra thế Mùa Thu, mùa mang cho ta  sự chuẩn bị để mà thay đổi, để mà bứt phá. 
À, ra thế Mùa Thu, cây đua nhau trút lá để nhắc nhở ta đừng quên vứt bỏ đi những gì cũ kỹ, để cái mới có cơ hội này sinh....

Không biết nhạc sỹ Phú Quang có tâm trạng như thế nào khi viết về Mùa Thu đúng lúc mà: 



Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng,
 Thôi đừng hát ru, thôi đừng day dứt,
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu....

Phải chăng đó là sự nghẹn ngào khi mà người nhạc sỹ đươc trải lòng mình chìm đắm với Mùa Thu? Vì cảm giác đó, giống hệt như những ai đó bây giờ, đang thấy lòng mình khao khát những yêu thương và nỗi nhớ từ đâu đã dâng ngập kín trong lòng..........

Nỗi nhớ...........  còn có cả Mùa Thu nữa đấy! 

Vừa mới bước vào những ngày đầu Thu, vậy mà đã kịp tiếc nuối sợ Mùa Thu đi qua..............


Mây Hồng 10/8/2013








1 tháng 8, 2013

HÀ NỘI ĐẸP BỞI MÙA THU


Ai yêu cảm giác se lạnh, yêu gió heo may, yêu thảm lá vàng rơi, yêu hương hoa sữa, yêu hoa cúc vàng quyện lan cùng hương cốm làng Vòng,.... tất cả những gì đẹp đẽ và ngập tràn cảm xúc của Mùa Thu... thì mãi mãi chẳng thể rời xa Hà Nội....




Ai mà chẳng có một nỗi nhớ...chẳng có những hoài niệm về thủa bỡ ngỡ ban đầu, những tình cảm thân thương bạn bè gắn bó, sâu nặng hơn nữa là một tình yêu đôi lứa dở dang... tất cả vẫn ngủ yên, hoặc vẫn theo hàng ngày, cũng có khi chìm vào quên lãng, không một chút gơn nhen nhóm lên... 

Một ngày từ đâu gió heo may Mùa Thu tràn về, lòng người bỗng thấy cảm giác se se lạnh, một chút tê tái và kỷ niệm ùa theo... lại sống lại cái cảm giác trẻ trung, phơi phới....gần gũi như mới ngày nào còn đây...



Ai cũng ngỡ Mùa Thu, khi lá vàng đua nhau trút xuống, như một điều gì đó mất đi, xa rời và tan biến...thì sẽ mang đến cảm giác buồn bã, thất vọng....



Nhưng Mùa thu Hà Nội lại không phải như vậy. Mùa Thu lại mang đến cho con người cảm giác khao khát yêu thương nhất, cảm giác lòng mình gợi mở nhất.....

Vì sao lại như vậy? Mùa Thu ơi! Hà Nội ơi!



MÙA THU đúng là đặc sản mà chỉ Hà Nội mới có và đong đầy đến vậy! 


Lại nhớ đến nao lòng lời ca trong bài hát NHỚ MUÀ THU HÀ NỘI của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn:

Hà Nội Mùa Thu đi giữa mọi người, lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai
Sẽ có một ngày Mùa thu Hà Nội trả lời cho tôi
Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi



Mùa Thu làm cho Hà Nội khác biệt và làm cho Hà Nội đẹp đến không ngờ....

Sẽ có một ngày Mùa thu Hà Nội trả lời cho tôi
Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi

Tưởng chừng như những lời ca này mới chỉ là một lời hứa hẹn, nhưng đó đã chính là câu trả lời...

Chỉ có Mùa thu Hà Nội trả lời được thôi...

Bởi vì Mùa Thu Hà Nội chính là nguyên nhân để lòng người xao xuyến....





Chẳng thể thờ ơ khi Mùa Thu đến...

Khi gió heo may thổi nghiêng cả bóng hình ai


Chẳng thể cưỡng lại cảm giác ngất ngây của hương hoa sữa....


Nhất lại là khi tha thẩn đạp xe trên những con phố trồng đầy loại hoa của Mùa Thu...


Chẳng thể bước đi khi ngang qua một gánh hàng rong bán cốm làng Vòng thơm rưng rức. Nhón một chút cốm đặt vào bàn bay, đưa lên mũi thưởng thức, thấy như ở đâu mùi thơm lúa chín trên những cánh đồng, cảm giác làng quê mát rượi thanh bình như nuốt vào bao ước muốn... như thấy cái vị ngọt bùi ngay đầu lưỡi đã kịp lan tỏa khắp mọi nơi....


Chẳng thể không mê mẩn khi cảm giác bước chân trên những thảm lá vàng rơi ngập lối...


Và chợt bật cười với trò đùa của bé thơ đang nghịch lá vàng rơi....


Chẳng thể không yêu những loài hoa tượng trưng của Mùa Thu nở rực rỡ trong vườn, đặc biệt là Hoa Cúc...

Kim Phượng chọn áo dài là trang phục xuyên suốt trong cả bộ ảnh.

Và được chở ra phố bán trên những xe đạp chở hoa ....


Mùa Thu với tất cả những gì của mùa đã dâng đầy cảm xúc. Nhưng nó chẳng thể lắng đọng lại nếu không ở trong cái lạnh se se của gió heo may. 

Cái lạnh man mát làm cho cảm giác bỗng thấy rùng mình, siết chặt thêm chiếc khăn quàng cổ...làm cho ai đó một chút chạnh lòng, bâng khuâng như thấy cô đơn, mong mỏi làn hơi ấm từ những bàn tay, từ cái ôm nồng nàn,... 

Thấy con người nếu không còn biết thương yêu thì chẳng thể biết thế nào là hạnh phúc.



Và những ai đã được may mắn sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, hay từ bốn phương tựu về mưu sinh, lập nghiệp ở nơi này thì đã ngấm vào trong tâm khảm cái đẹp của Mùa Thu với đất trời Hà Nội nên dùng dằng lắm chẳng thể xa được đâu..... 


Dẫu vẫn nhiều bon chen, vẫn nhiều trăn trở, vẫn nhiều khao khát chưa được tái sinh... thì vẫn thấy yêu sao mảnh đất này. Và lòng vẫn tràn đầy niềm tin, tràn đầy hy vọng và đặc biệt nhất là tràn đầy lưu luyến....

 

Yêu Hà Nội đến vậy thì chẳng có lý do gì mà không chờ đợi Mùa Thu. 


Để ít nhất một lần đắm chìm trong bức tranh Mùa Thu Hà Nội không lời, đẹp như một huyền thoại......







 



 









Mây Hồng và Anh Thư
Mến tặng Mùa thu Hà Nội và các bạn bè thương mến.
Hà Nội 1/8/2013